Thánh địa Mỹ Sơn – My Son Holly City

Mỹ Sơn thuộc xã Duy Phú, huyện Duy Xuyên, cách thành phố Ðà Nẵng khoảng 70 km về phía tây nam, cách Trà Kiệu khoảng 10 km về phía tây trong một thung lũng kín đáo.

Mỹ Sơn là thánh địa Ấn Độ giáo của vương quốc Chămpa. Những dòng chữ ghi trên tấm bia  sớm nhất ở Mỹ Sơn, có niên đại khoảng thế kỷ thứ 4 cho biết vua Bhadresvara đã xây dựng một ngôi đền để dâng cúng vua thần Siva- Bhadresvara. Hơn hai thế kỷ sau đó, ngôi đền đầu tiên được xây dựng bằng gỗ đã bị thiêu huỷ trong một trận hỏa hoạn lớn.

Vào đầu thế kỷ thứ 7, vua Sambhuvarman đã xây dựng lại ngôi đền bằng những vật liệu bền vững hơn, còn tồn tại đến ngày nay. Các triều vua sau đó đều tu sửa các đền tháp cũ và xây dựng đền tháp mới để dâng lên các vị thần của họ.

Với hơn 70 công trình kiến trúc bằng gạch đá, được xây dựng từ thế kỷ thứ 7 đến thế kỷ 13, Mỹ Sơn trở thành trung tâm kiến trúc quan trọng nhất của Vương quốc Chămpa. Những đền thờ chính ở Mỹ Sơn thờ một bộ Linga hoặc hình tượng của thần Siva – Ðấng bảo hộ của các dòng vua Chămpa. Vị thần được tôn thờ ở Mỹ Sơn là Bhadrésvara, là vị vua đã sáng lập dòng vua đầu tiên của vùng Amaravati vào cuối thế kỷ 4 kết hợp với tên thần Siva, trở thành tín ngưỡng chính thờ thần – vua và tổ tiên hoàng tộc.

Vào năm 1898, di tích Mỹ Sơn được phát hiện bởi một học giả người Pháp tên là M.C Paris. Vào những năm đầu thế kỷ XX này, 2 nhà nghiên cứu của Viễn thông Pháp là L.Finot và L.de Lajonquière và nhà kiến trúc sư kiêm khảo cổ học H. Parmentier đã đến Mỹ Sơn để nghiên cứu văn bia và nghệ thuật kiến trúc, điêu khắc Chăm. Cho đến những năm 1903-1904 những tài liệu cơ bản nhất về bia ký và nghệ thuật kiến trúc Mỹ Sơn đã được L.Finot chính thức công bố.

Tiền thân của quần thể kiến trúc Mỹ Sơn cổ kính này, theo căn bia để lại là một ngôi đền làm bằng gỗ để thờ thần Diva Bhadresvera. Nhưng đến khoảng cuối thế kỷ VI, một cơn hoả hoạn đã thiêu cháy ngôi đền gỗ. Bức màn lịch sử đã được các nhà khoa học vén dần lên thông qua những bia ký và lịch sử nhiều triều đại xưa cho ta thấy Mỹ Sơn là khu thánh địa quan trọng nhất của dân tộc Chăm suốt từ cuối tế kỷ IV đến thế kỷ XV. Bằng vật kiệu gạch nung và đá sa thạch, trong nhiều thế kỷ người Chăm đã dựng lên một quần thể kiến trúc đền tháp độc đáo, liên hoàn: Ðền chính thờ Linga-Yoni biểu tượng của năng lực sáng tạo. Bên cạnh tháp chính (Kalan) là những tháp thờ nhiều vị thần khác hoặc thờ những vị vua đã mất. Mặc dù thời gian cùng chiến tranh đã biến nhiều khu tháp thành phế tích nhưng những hiện vật điêu khắc, kiến trúc còn lại cho đến ngày nay vẫn còn để lại những phong cách giai đoạn lịch sử mỹ thuật dân tộc Chăm, những kiệt tác đánh dấu một thời huy loàng của văn hoá kiến trúc chămpa cũng như của Đông Nam Á

Mỗi thời kỳ lịch sử, kiến trúc mang phong cách riêng, cũng như mỗi đền tháp thờ những vị thần, những triều vua khác nhau tạo nên đường nét kiến trúc đầy dấu ấn, nhưng nhìn chung tháp Chàm đều được xây dựng trên một mặt bằng tứ giác, chia làm 3 phần: Ðế tháp biểu hiện thế giới trần gian, vững chắc. Thân tháp tượng hình của thế giới thần linh, kỳ bí mê hoặc. Phần trên cùng là hình người dâng hoa trái theo nghi lễ hoặc hình cây lá, chim muông, voi, sư tử… động vật gần gũi với tôn giáo và cuộc sống con người.

Theo các nhà nghiên cứu tháp Chàm cổ, nghệ thuật kiến trúc tháp Chàm tại  Mỹ Sơn hội tụ được nhiều phong cách; mang tính liên tục từ phong cách cổ thế kỷ VII đến thế kỷ VIII; phong cách Hoà Lai thế kỷ VIII đến thế kỷ thứ IX; phong cách Ðồng Dương từ giữa thế kỷ IX; phong cách Mỹ Sơn và chuyển tiếp giữa Mỹ Sơn và Bình Ðịnh; phong cách Bình Ðịnh… Trong nhiều công trình kiến trúc còn lại khi phát hiện (1898) có tháp cao tới 24m, trong khu vực Tháp Chùa mà các sách khảo cổ, nghiên cứu về Mỹ Sơn có ký hiệu là tháp cổ Chăm Pa, có 2 của ra vào phía Ðông và phía Tây. Thân tháp cao, thanh tú với một hệ thống cột ốp. Xung quanh có 6 tháp phụ, toàn bộ ngôi tháp 2 tầng toả ra như cánh sen. Tầng trên, chóp đá sa thạch được chạm hình voi, sư tử, tầng dưới, mặt tường là hình những người cưỡi voi, hình các thiên nữ thuỷ quái. Nhưng ngôi tháp giá trị này đã bị không lực mỹ huỷ hoại trong chiến tranh, năm 1969.

Sau khi phát hiện ra khu tháp cổ Mỹ Sơn, nhiều hiện vật tiêu biểu trong đó đặc biệt là những tượng vũ nữ, các thần linh thờ phượng của dân tộc Chăm, những con vật thờ cũng như những cảnh sinh hoạt cộng đồng đã được đưa về thành phố Ðà Nẵng xây dựng thành bảo tàng kiến trúc Chămpa. Tuy không phải là nhiều, nhưng những hiện vật này là những tác phẩm nghệ thuật điêu khắc tiêu biểu, nó có giá trị văn hoá của một dân tộc, nhưng hơn thế nữa, có là những chứng tích sống động, xác thực lịch sử của một trong những dân tộc trong cộng đồng Việt Nam giàu truyền thống văn hoá.

 My Son Holly City.

My Son, located 69 km southwest of Danang, was an imperial city during the Cham dynasty, between the 4th and 12th centuries. My Son Sanctuary is a large complex of religious relics that comprises more than 70 architectural works. They include temples and towers that connect to each other with complicated red brick designs. The main component of the Cham architectural design is the tower, built to reflect the divinity of the king.

I_myson1.gif (116231 bytes)

According to records on the stone stele, the prime foundation of the ancient My Son architectural complex was a wooden temple to worship the Siva Bhadresvera genie. In the late 16th century, a big fire destroyed the temple.   Step by step, historical mysteries were unveiled by scientists. Through stone stele and royal dynasties, they proved My Son to be the most important Holy Land of the Cham people from the late 4th to the 15th centuries. For many centuries, the Cham built Lip, a mutually linked architectural complex, with baked bricks and sandstone. The main temple worships the Linga-Yoni, who represents the capability of invention. Beside the main tower (Kalan) are several sub-towers worshipping Genies or deceased kings. Although time and the wars have destroyed some towers, the remaining sculptural and architectural remnants still reflect the style and history of the art of the Cham people. Their masterpieces mark a glorious time for the architecture and culture of the Cham, as well as of  Southeast Asia. 

Each historical period  has its own identity, so that each temple worshipping a genie or a king of a different dynasty has its own architectural style full of different impression. All of the Cham towers were built on a quadrate foundations and each comprises three parts: a solid tower base, representing the world of human beings, the mysterious and sacred tower body, representing the world of spirits, and the tower top built in the shape of a man offering flowers and fruits or of trees, birds, animals, etc., representing things that are close to the spirits and human beings. 

I_myson2.gif (43162 bytes)

According to many researchers of the ancient Cham towers, the architectural art of the Cham towers at My Son Sanctuary is the convergence of different styles, including the continuity of the ancient style in the 7th-8th centuries, the Hoa Lai style of the 8th-9th centuries, the Dong Duong style from the mid-9th century, the My Son and My Son-Binh Dinh styles, etc. Among the remnants of many architectural sites excavated in 1898,  a 24 metres high tower was found in the Thap Chua area and coded A I by archaeologists and researchers on My Son. This tower is a masterpiece of ancient Cham architecture. It has two doors, one in the east and the other in the west. The tower body is high and delicate with a system of paved pillars;  six sub-towers surround the tower. This two storey tower looks like a lotus flower. The top of the upper layer is made of sandstone and carved with elephant and I ion designs. In the lower layer, the walls are carved with fairies and water evils and men riding elephants. Unfortunately, the tower was destroyed by US bombs in 1969. 

After the My Son ancient tower complex was discovered, many of its artifacts, especially statues of female dancers and genies worshipped by the Cham people, worship animals and artifacts of the daily communal activities, were collected and displayed at the Cham Architecture Museum in Danang city. Although there are not many remnants left, those that remain display the typical sculptural works of cultural value of the Cham nationality. Furthermore, they are vivid proof, confirming the history of a nationality living within the Vietnamese community boasting of a rich cultural tradition.

Caolang ST.


Advertisements
%d bloggers like this: