“Xuân thì”: Vẻ đẹp mang tên Thái Phiên

Bìa sách “Xuân thì”

Tôi và Thái Phiên gặp nhau ở một quán cà phê. Nắng Sài Gòn dịu hẳn khi Phiên mang quyển Xuân thì còn thơm mùi mực tới.

Được và mất của người nghệ sĩ

Trước tiên là xem sách. Màu xanh không phải là màu hợp với mạng của tôi, nên bình thường, tôi không thích màu xanh. Nhưng quả thật là bìa sách quá đẹp. Đó là nền một bức ảnh của Thái Phiên, màu xanh gợn lên, ở giữa, cô gái khỏa thân nằm nổi bật với làn da trắng mịn.

Ở Việt Nam, nghệ sĩ nhiếp ảnh chụp nuy không chỉ có riêng Thái Phiên. Người ta còn nhắc tới Trần Huy Hoan, Lê Quang Châu, cố nghệ sĩ Trọng Thanh, Dương Quốc Định… Nhưng người ra sách đầu tiên về ảnh khỏa thân, là Thái Phiên. Anh cũng là người đầu tiên xin được giấy phép làm triển lãm ảnh khỏa thân tại Hà Nội, nơi mà sự khắt khe, chuẩn mực đáng kính hơn nhiều ở mảnh đất Sài Gòn ồn ào, hiện đại.

Trang web của Thái Phiên vừa rồi đã phải chia ra đến 3 server vì số lượng truy cập nhiều quá. Tác phẩm được Thái Phiên cập nhật đưa lên web, rồi thiên hạ cứ thế nhảy vào, copy đưa lên minh họa, có khi còn minh họa cho cả những bài báo về sự thác loạn, chơi bời của một số người nào đó. Và đương nhiên, họ không trả cho Thái Phiên một đồng bạc nhuận ảnh nào, chưa kể sự sỉ nhục nghệ thuật, cay đắng không sao nói hết được bằng câu, bằng chữ.

Thái Phiên bảo có nhiều nhà báo nói anh nên khởi kiện, không phải vì cho cá nhân mình, mà là cho những vụ việc sai trái đó không thể lặp lại thêm nhiều nữa. Không thể cứ làm sai, thì xin lỗi rồi lại làm sai. “Tiền bạc thì có đáng được là bao, nổi tiếng thì tôi đã có rồi, đâu cần thêm những chuyện lùm xùm này nữa. Tôi biết, kiện xong, mình được, nhưng người ta mất, vậy thì có vui vẻ gì!”, nghệ sĩ Thái Phiên nói.

Nhà tài trợ đặc biệt

“Qua cuốn sách Xuân thì, tôi hy vọng công chúng sẽ hiểu rõ hơn về nghệ thuật ảnh khỏa thân. Trước đây có sự nhập nhằng giữa ảnh khiêu dâm và ảnh nghệ thuật. Giờ thì mọi việc cần phải được gọi đúng với bản chất của nó” – Thái Phiên

Ý định làm tập sách riêng về ảnh nuy của Thái Phiên đã có từ lâu, nhưng chỉ thành hiện thực khi một hôm, anh nhận được cú điện thoại của ông Nguyễn Đức Bình, Giám đốc NXB Văn nghệ. Ông nói: “Thái Phiên hả, tôi đọc trên mạng một bài người ta phỏng vấn ông, ông trả lời rằng, ông rất muốn ra một tập sách ảnh khỏa thân, nhưng chưa tìm được đầu ra. Vậy thì tôi sẽ giúp!”.Sau cú điện thoại chia sẻ ấy, Thái Phiên bắt tay vào thực hiện. Trước tiên, nghệ sĩ nhiếp ảnh đi tìm tất cả các người mẫu để hỏi ý kiến. Hỏi rằng: Em ơi, bức ảnh đã chụp em giờ đưa in sách có được không? Người mẫu đồng ý thì bắt đầu chọn hình ảnh. Rồi Phiên gửi ảnh ra Hội Nghệ sĩ nhiếp ảnh Việt Nam. Hội đã phải thành lập một Hội đồng nghệ thuật để thẩm định, đánh giá từng bức ảnh. Cuối cùng, Hội Nghệ sĩ nhiếp ảnh Việt Nam đã có một văn bản gửi cho tác giả. Văn bản đó có câu: “Ảnh đạt tiêu chuẩn nghệ thuật, không vi phạm thuần phong mỹ tục”. Sau đó, Thái Phiên mang hình ảnh cho Giám đốc Nhà Xuất bản Văn nghệ Nguyễn Đức Bình duyệt market. Lần thứ nhất, mang 80 bức ảnh, được chọn 65 bức. Lần thứ hai, mang 75 bức, được chọn 68 bức. Lần thứ ba, Phiên mang tới 71 bức, nghĩ rằng giờ thì đã qua nhiều khâu sàng lọc rồi, cùng lắm là bị loại 1 bức ảnh, để cho cuốn sách tròn con số 70 tác phẩm là đẹp. Nhưng tới lần thứ ba này, thì Giám đốc Bình đã chọn toàn bộ số ảnh mà nghệ sĩ nhiếp ảnh Thái Phiên mang tới. Vì thế, cuốn sách Xuân thì của Thái Phiên dừng ở con số 71 tác phẩm ngẫu nhiên như thế.

 
 

Các tác phẩm của Thái Phiên

Khi biết Thái Phiên in sách, một công ty cũng đã liên hệ với anh để hỗ trợ chi phí in ấn, với điều kiện là in logo ở các trang chuyển chương và ở bìa 4. Đồng thời, trong triển lãm phải có sản phẩm của họ cũng như trên các tác phẩm treo trong triển lãm đều có dòng chữ: “tác phẩm được in bằng máy in A” Số tiền tài trợ lên tới 120 triệu, nhưng sau khi thương lượng các điều kiện, Thái Phiên đã từ chối. Đơn giản vì: “Triển lãm và cuốn sách của tôi là nghệ thuật thuần khiết. Cuối cùng, người tài trợ cho cuốn sách của tôi là bà xã tôi. Nhà tài trợ này không yêu cầu đặt một cái logo nào trong cuốn sách cả!”, Thái Phiên cười tít cả mắt lại.

Khi in sách, Thái Phiên là người ký bản bông, tăng giảm chỉ số màu trong quá trình in. Tác giả chăm chút rất kỹ lưỡng màu sắc. Có anh công nhân in đã phàn nàn: “Em tăng giảm màu cho anh vui lòng vậy thôi, chứ có thấy màu sắc khác nhau gì đâu”. Còn Phiên giải thích: “Nhưng tôi cảm giác được màu. Có khi chỉ là +1 hoặc -1 màu vàng hoặc màu đỏ, là bức ảnh đã khác rồi”.

Xuân thì in xong, đẹp quá, đến mức Giám đốc Nhà in Trần Phú Nguyễn Văn Dòng phải nói: “Tôi in cả ngàn sản phẩm, mà sản phẩm nào cũng chục ngàn bản. Còn in sách của Thái Phiên chỉ có hai ngàn bản thôi, lại in khó vì giấy mắc tiền, chất lượng màu sắc rất cẩn thận nhưng lại thấy rất thích. Tôi biết, in cuốn sách này chúng tôi không phải vì kinh doanh, mà vì yêu cái đẹp, yêu nghệ thuật”. Xuân thì được tặng cho người mẫu, 70 người mẫu mỗi người một cuốn, nhiều người còn xin thêm, tác giả nào lại nỡ lòng từ chối! Vậy nên, “sau cuốn sách này, tôi lời khoảng 200-300 cuốn sách để tặng bạn bè. Thế là mãn nguyện lắm rồi!”, người nghệ sĩ 15 năm bấm máy cho các bức hình khỏa thân giờ ngồi cười hiền như con nai trong quán cà phê thành thật vậy.“Các con” của tôi không phải là điếm!

Cũng vì đã chịu bao nhiêu búa rìu dư luận, nên Phiên mới quyết định làm triển lãm ảnh khỏa thân để đòi lại sự công bằng cho nghệ thuật ảnh khỏa thân. Một sự chính danh của nghệ thuật chân chính làm dịu đi những nỗi đau, nỗi oan mà người nghệ sĩ đã phải chịu biết bao năm nay. “Nếu em sinh ra một đứa con thiên thần, bị thiên hạ gọi là điếm, em có đau lòng không? Các bức ảnh nghệ thuật khỏa thân của tôi cũng vậy! Cuốn sách Xuân thì và Triển lãm ảnh Xuân thì sẽ giúp tôi rửa nỗi oan này” – nghệ sĩ nhiếp ảnh rưng rưng.

Để câu chuyện bớt nặng nề, tôi hỏi anh về một bức ảnh anh đã gửi cho tôi xem, bức Lộng gió. Cô gái hai tay cầm mảnh vải đỏ, đứng hiên ngang giữa trời, đất và biển. Màu xanh của biển, của trời, màu da trắng hồng của thiếu nữ, màu đỏ của tấm vải tạo sự đối nghịch về màu sắc. Và với dáng đứng dũng cảm của cô gái, như một sự thách thức của cái đẹp hình thể mềm mại của con người đối với sự dữ dằn mạnh bạo của thiên nhiên. Bức ảnh được chụp tại Hòn Quy, Phan Rang. Bữa đó biển yên, Thái Phiên cùng một nghệ sĩ nhiếp ảnh khác và người mẫu thuê riêng một tàu đáy kính xem san hô để ra Hòn Quy. Vì tàu đáy kính chẳng thể vào bờ được nên ông chủ tàu đưa từng người và đồ nghề lỉnh kỉnh lên thuyền thúng, sau đó tàu quay lại đất liền, tới chiều mới đón. Trên Hòn Quy, đúng là một ngày lộng gió thật, người mẫu khỏa thân hồn nhiên đi lại, nghệ sĩ thoải mái sáng tác. Không có một ai dòm ngó. Cuối cùng Thái Phiên đã có 4-5 bức hình ưng ý vào ngày hôm đó.

Đinh Thu Hiền

(Theo Thanh nien)

Advertisements

Ca từ nhạc trẻ: SOS!

 Trong bài “Người đàn ông tham lam” do ca sĩ Hoàng Châu thể hiện, khán giả một phen tá hỏa khi tiếp xúc với những câu: “Yêu một lúc đến hai ba bốn năm cô, là cho yêu như vậy là mới yêu! Người đàn ông tham lam mãi là anh, một bàn tay năm ngón anh chẳng biết chọn ai…”.

Một dạo, giới truyền thông lẫn người nghe đã phản ứng rất mạnh với loạt bài hát trong dòng nhạc thị trường được một số ca sĩ trình bày, như: “Anh không muốn bất công với em”, “Chạy theo cô bé yêu”, “Đàn ông không được quên hết nghĩa tình”, “Người ấy và tôi em chọn ai”… thì dòng nhạc này đã tạm lắng xuống. Nhưng hiện tại, không hiểu vì nguyên do gì, những ca từ dạng này lại đang bùng lên mãnh liệt.

Trong bài “Người đàn ông tham lam” do ca sĩ Hoàng Châu thể hiện, khán giả một phen tá hỏa khi tiếp xúc với những câu: “Yêu một lúc đến hai ba bốn năm cô, là cho yêu như vậy là mới yêu! Người đàn ông tham lam mãi là anh, một bàn tay năm ngón anh chẳng biết chọn ai…”.

Nhóm “Huyền thoại”, ca sĩ Quách Thành Danh lẫn Nhất Khang thì quyết định tấn công lại đàn bà với bài “Ngã tư tình” trong đó có đoạn: “…Tôi tưởng em chỉ yêu thêm một người… Nào ngờ đâu ngoài tôi em còn ba người nữa(?!).. Cuộc tình tay ba đã khổ đau, giờ tay bốn làm sao… Em yêu một lúc bốn người sao?”.

Sau khi ca sĩ Duy Mạnh đưa bài “Kiếp đỏ đen” leo lên hàng top, thì một loạt bài hát có liên quan đến… kiếp cũng ra đời. Mà những “kiếp” này có phần ca từ rất dị thường. Ca sĩ Anh Tiến tấn công nhạc thị trường bằng “Kiếp xì ke” và “Kiếp lai rai”, nghe thì có vẻ ca sĩ này đang lên tiếng đấu tranh cho các loại tệ nạn.

Nhưng, đâu hẳn là như vậy. Trong “Kiếp lai rai” có đoạn: “…Chiều đến tôi lại làm vài chai, mặt trời lên giữa ban ngày tôi và anh lại làm vài chai… Thôi từ đây xin tránh xa kiếp rượu bia”. Không hiểu, hát hò kiểu này có gì hay mà một tờ báo mạng đã viết bài khen ngợi Anh Tiến viết nhạc dùng từ… mộc.

Nhưng so với “Kiếp số đề” do ca sĩ Hồ Duy Minh trình bày thì các kiếp còn lại chẳng ăn thua gì: “…Đêm qua tôi nằm mơ thấy con cầy nó cắn tôi… Nên bạn ơi, hãy bao lô con 11… Chiều đài sổ đúng là con 11, nhưng trời ơi, là đài phụ chứ không phải đài chính…”. Có cảm tưởng như các nhạc sĩ cóp nhặt được bao nhiêu vốn từ ngoài vỉa hè hết thảy đều tống vào bài hát của mình. Hơn nữa, với dòng nhạc thị trường, nhạc sĩ muốn viết sao thì viết còn ca sĩ thích thì cứ hát.

Vấn đề quản lý hiện nay dường như chưa có ai đảm nhiệm, mặc cho khi xin phép ra album, tất cả các ca sĩ đều phải qua khâu thẩm duyệt “rất kỹ” từ Sở VH-TT. Trước đây, khi ca sĩ Lâm Hùng trình bày ca khúc “Anh đã hiểu lòng em” có đoạn nhạc rất ầu ơ “… Vì em đam mê thú vui thân xác, nên em… nên em đã đánh mất mối tình tôi…”, bị dư luận phản ứng quyết liệt, nên nhạc sĩ tự động chuyển lại lời bài hát cho dễ nghe hơn thành “… Vì em đam mê thú vui duyên mới, nên em… nên em đánh mất mối tình tôi”. Nhưng đó là chuyện xưa nay hiếm, vì bị phản ứng mà chỉnh phần lời. Đa số còn lại, ai phản ứng cứ hay dị ứng gì thì cứ việc.

Thêm vào đó, loại nhạc hip-hop cũng bổ sung thêm phần ca từ nhí nhố vào làng V-Pop. Với lý do là hip-hop là thể loại đường phố, nên ca từ cũng phải có chất… phố phường. Nhưng dị thường quái đản nhất có lẽ là phần đọc hip-hop giữa đoàn của nhóm “Mây trắng” trong bài hát “Ai Ai Ai” với phần lời nghe rất “gợn”: “…ài ái ai… Xin cho một lần em nói yêu anh… ài ái ai… Em mong anh yêu em mãi bên em đây… ài ái ai… Cô đơn đôi môi sẽ mãi rời em… Ái ài ai ái ai…”(?!).

Hiện tại, nhiều người đang lo ngại chuyện sẽ làm hỏng mất tiếng Việt do một bộ phận người trẻ “Ăn Net, uống Net, ngủ Net”… chế biến nên, kiểu như “Trùi ui” (“Trời ơi”.), “Bít rùi” (“Biết rồi”), “Đói như con sói”, “Say ngất ngây như con gà tây”, “Chán như con gián ăn bánh rán của người Mán”… Thậm chí nó còn xuất hiện cả trong chương trình truyền hình trực tiếp. Ai sẽ người chịu trách nhiệm chính về chuyện này(?)

(Theo cand).

Để tránh sai lệch về phong thủy

 Việc làm đẹp, sửa sang nhà cửa cuối năm khá đa dạng. Do đó, cần lưu ý để tránh làm sai lệch về không gian cũng như phong thủy, giảm tốn kém, áp lực.

Ảnh: Phương An

* Trung cung (phần giữa nhà): Đa số mọi người hay dọn dẹp, sửa sang các ngõ ngách trong nhà mà “bỏ quên” trung cung. Trung cung thường là những khu vực đi lại, khoảng trống, giếng trời hay cầu thang. Bạn nên dọn sạch gầm thang, tăng cường chiếu sáng, đặt thêm vật dụng trang trí như chậu hoa cho các khu vực này (H1). Đối với dạng căn hộ chung cư, trung cung thường là phần giao điểm qua lại các phòng. Việc tạo điểm nhấn như dùng thảm hoặc tranh ảnh, bình gốm (thuộc thổ, có tính trung hòa) cũng là một hình thức trang trí trung cung. Sử dụng đèn chùm, đèn áp trần hoặc những vật dụng treo tường có tác dụng thu hút như phong linh, ống sáo trúc… được xem như biện pháp tốt tạo nên trung cung sáng sủa và sinh động.

* Thiên tỉnh (giếng trời): Vốn là một lối nạp khí và thoát khí thường ngày. Nên tạo sắc thái mới bằng các thủ pháp trang trí hoặc tiểu cảnh. Có thể dùng mảng sơn, ốp thêm đá hoặc gạch gốm… lên tường và nền của giếng trời (H2). Dọn dẹp cây cảnh cũ, thay nước hồ cá, trồng mới cây cảnh một cách có chọn lọc cũng là giải pháp giúp “giếng thông khí” được thông suốt, giảm các tác động xấu do ẩm thấp tù hãm. Cần lưu ý yếu tố chiếu sáng và âm thanh bằng cách dùng thêm đèn pha, tạo thác nước chảy để tăng vẻ sinh động và kích thích luân chuyển sinh khí trong nhà.

* Sắp xếp trật tự nội thất: Khu vực nội thất bị xáo trộn hoặc bị các vật dụng khác che chắn, làm thay đổi phương vị vốn có của chúng. Ví dụ một giường ngủ đặt giữa phòng ở vị trí tốt, nhưng sau đó có một tủ áo lớn kê bên hông và cạnh của tủ áo này làm thành góc va chạm (H3). Khi đó, hoặc là giường ngủ hoặc tủ áo (thậm chí cả hai) phải được điều chỉnh khoảng cách với điều kiện ưu tiên dành cho phương vị của giường ngủ. Tủ áo nên chọn loại có gương mặt bên trong hoặc bố trí gương không chiếu thẳng đầu giường ngủ. Phòng làm việc cũng là nơi thường bị thay đổi phương vị nội thất do tác động của các vật dụng, máy móc gia tăng trong quá trình sử dụng. Nguyên tắc “hướng cát” (hướng và vị trí tốt) của bàn làm việc gia chủ cần phải tôn trọng và giữ vững. Phía trước mặt bàn làm việc luôn thoáng đãng. Nếu phòng làm việc quá nhỏ hoặc phải làm việc theo hướng “úp mặt vào tường” thì phần tường trước bàn hoặc bên cạnh nên gắn kính thủy để phản chiếu hoạt động sau lưng và nhận biết người ra vào phòng, tránh giật mình. Cần chú ý không nên gắn gương quá lớn hoặc ngang tầm nhìn thường xuyên sẽ dễ gây mất tập trung, ảo giác và chói mắt do đèn phản chiếu vào (H4).

* Vị trí tiếp khách: Là nơi cần chỉnh trang vào dịp tết bởi khu vực này sẽ thường xuyên tập trung đông người trong dịp năm mới. Gia chủ cần có chỗ ngồi ổn định để dễ dàng quán xuyến trong ngoài khi tiếp khách. Tốt hơn cả là chỗ ngồi của gia chủ nên nhìn ra cửa chính (góc chếch cửa tối đa là 90 độ), có lối đi chung quanh, thuận lối di chuyển khi ra đón hoặc tiễn khách. Tránh xếp đặt tùy tiện theo kiểu gặp đâu ngồi đấy, nếu nhà có nhiều khách sẽ vướng víu và bất tiện. Cần dự trù khoảng trống cho trẻ em vui đùa. Bạn có thể cất những đồ đạc có góc cạnh sắc nhọn để giải phóng không gian và tránh nguy hiểm cho trẻ em vào dịp tết.

Hoài An

(Theo Thanh nien)

Nhà cổ Diệp Đồng Nguyên- kho tàng cổ vật ở Hội An

Tiền cổ được trục vớt từ đáy biển Cù Lao Tràm

Nhà cổ Diệp Đồng Nguyên- nơi được nhiều du khách, nhà nghiên cứu trong và ngoài nước coi như một bảo tàng cổ vật vô giá- luôn mở rộng cửa cho du khách đến xem. Hiện vật cổ bày la liệt mà không có vẻ được bảo vệ, nhưng cũng chưa bao giờ xảy ra chuyện mất mát

Theo gia phả hiện đang lưu giữ tại nhà Diệp Đồng Nguyên, ông Diệp Ngộ Xuân là người họ Diệp đầu tiên từ Gia Ứng- Quảng Đông (Trung Hoa) sang Hội An vào thời Thanh Hàm Phong (1856). Với nghề thuốc bắc cha truyền con nối, ông tổ đã lập nên cơ ngơi đầu tiên cho dòng họ ở đường Trần Phú (Hội An- Quảng Nam) với tiệm thuốc bắc mang tên Diệp Đồng Xuân. Về sau, con cái của ông đã gìn giữ cơ nghiệp và phát triển thêm một tiệm nữa tại số nhà 80 Nguyễn Thái Học. Từ tiệm thuốc bắc chuyên buôn bán các loại cao đơn hoàn tán mang tên Nhị Thiên Đường, tiệm dần mở rộng thành đại lý cho hãng dầu lửa Shell, buôn bán lụa là gấm vóc, sách vở cho học sinh, sách quốc ngữ cho bà con Hội An… Đến nay họ Diệp sống ở đây 5 thế hệ. Ngoài buôn bán, người họ Diệp còn có thú sưu tầm đồ cổ và lưu lại cho con cháu đời sau.  Một bảo tàng đặc biệt Tôi gặp chị Trần khi đến thăm nhà cổ Diệp Đồng Nguyên. Chị sinh ra ở Pháp, cha mẹ là người Việt. Tôi gọi chị là chị Trần vì không thể phát âm từ tiếng Pháp rất khó là tên của chị. Con gái chị có tên Việt là Mai Loan. Năm nay là năm thứ hai liên tiếp gia đình chị Trần đi du lịch ở Hội An, và một nơi chị không thể không ghé thăm lại là nhà cổ Diệp Đồng Nguyên- số 80 Nguyễn Thái Học.

Ông Diệp Gia Tùng (tên thường gọi là Sùng), chắt ngoại đời thứ 5 của cụ Diệp Ngộ

Chị Trần đang hỏi ông Sùng về thư tịch cổ
Chị Trần đang hỏi ông Sùng (Tùng) về thư tịch cổ

Xuân, đón khách với vẻ đủng đỉnh không ra vồn vã cũng không thờ ơ. Đi lại, xem xét một hồi mới biết, thái độ của chủ nhân thật là thoải mái, sẵn sàng cho du khách xem cặn kẽ, sờ mó vào hiện vật, ngắm nghía những đồ cổ vô giá ở mọi góc cạnh mà không hề e ngại. Điều thật lạ, dường như ông còn nhớ được khách, bởi lúc chị Trần vừa ghé vào, khi chúng tôi chưa kịp bắt chuyện mà ông Sùng đã bảo: Chị này đã tới đây rồi.

Ngôi nhà này được xây dựng vào cuối thế kỷ 19. Tầng trệt có những tủ kính áp dọc theo tưởng nhà, trong đó chủ yếu bày những chén bát, đồ sứ. Đồ gốm sứ rất đa dạng về chủng loại và niên đại, do những người đời trước của họ Diệp sưu tầm từ Việt Nam và Trung Quốc.

Mấy bức ảnh người Hội An xưa trong các trang phục cổ, bày trang trọng ở chính diện. Nơi đây lưu giữ cả kho ảnh tư liệu về Hội An được chụp chủ yếu từ những năm 1920 đến 1950-1960. 

Phía trong là nơi trưng bày bộ sưu tập tiền cổ. Có tương đối đầy đủ các loại tiền Việt Nam- Trung Quốc qua nhiều triều đại phong kiến, và một số tiền Nhật Bản. Đông tiền Việt Nam cổ nhất là Thái Bình Hưng Bảo (thời nhà Đinh). Đặc biệt, trong bộ sưu tập có đồng Hàm Nghi Thông Bảo mà giới sưu tập cổ vật cho là quý hiếm. Bộ sưu tập này đã được sắp xếp và phân loại thành 2 bảng “Lịch đại cổ tiền” Việt Nam và Trung Quốc theo biên niên lịch sử để người xem dễ hiểu, dễ thấy.

Ông Sùng (Tùng) chỉ cho khách xem bộ sưu tp tiền cổ đã được phân loại
Ông Sùng bên bộ sưu tập tiền cổ đã được phân loại

Tiền thưởng
Đồng tiền thưởng dưới Triều Nguyễn

Bước qua cầu thang gỗ nhỏ lên tầng 2. Có lẽ những gì quý giá hơn cả được cất giữ ở đây. Những chiếc ché mang đi sứ của thời Khang Hy, bình tì bà và bát gốm Chu Đậu thế kỷ XII được vớt tại Cù lao Chàm, bình hoa da cóc thời nhà Thanh thế kỷ XVIII, đồ men cổ Trung Hoa đời Minh… Cổ nhất có lẽ là chiếc bình bằng đất nung gốm Sa Huỳnh niên đại thế kỷ I trước công nguyên.

Ở tầng 2 của ngôi nhà có cả bộ tủ áo cổ, bàn làm việc của Bảo Đại khi nhà vua về phủ Điện Bàn (15/12/1933), chiếc bàn phấn trang điểm của Nam Phương Hoàng Hậu, ảnh vua Bảo Đại cùng Hoàng hậu chụp với các quan khách địa phương, trong đó có thân sinh của chủ nhân ngôi nhà hiện nay.

Bộ sưu tập ấn chương nằm khiêm tốn trong chiếc tủ kính ở gian trong gác 2, được thu thập hơn 100 năm qua với các loại ấn của quan lại địa phương như tri huyện, chánh tổng, lý trưởng, ấn bạc của quan tri phủ…; cùng nhiều ấn triện của các nhà buôn tại Hội An, những hiện vật chứng minh sự phồn vinh về thương mại của thương cảng Hội An xưa.

Bức trướng ở Phủ Điện Bàn xưa
Bức trướng ở Phủ Điện Bàn xưa

Vòng đeo tay bằng đá mã não, trâm cài góc, gương soi… của những mỹ nữ thời xưa được trưng bày trong một tủ kính nhỏ giữa gian phòng. Trên tường treo nhiều tranh thư pháp, tranh thủy mặc của nghệ thuật hội họa Trung Hoa. Ông Sùng cho biết, những bức tranh quý như “Phước tinh cao chiếu”, “Bách điểu triều phượng”… được vẽ từ thời Minh Thanh; “Thập nhị kim thoa”, “Tam đa”, “Bồ đào”… vẽ trong thời Dân quốc. Các đời họ Diệp sưu tầm, lưu giữ được nhiều bức thư pháp quý giá với chữ viết của các nhà thư pháp trứ danh như Đông Kỳ Xương thời Minh, Vương Vân Ngũ- nhà biên soạn từ điển của Trung Quốc và nhiều bức chữ với bút tích của các nhân vật nổi tiếng như Tôn Khoa (con trai của Tôn Trung Sơn), Lâm Trạch thần, Uông Tinh Vệ…

Tủ sách cổ sưu tập sách vở xưa, tư liệu Hán Nôm mà chủ yếu là các loại sắc phong, sổ sách buôn bán, địa bạ, khế ước nhà cửa của các gia đình người Hoa qua các đời Minh Mạng, Thiệu Trị,Tự Đúc, Thành Thái, Duy Tân. Bên cạnh đó còn nhiều tài liệu viết về Hội An thời cận, hiện đại của các tác giả: Diệp Ngộ Xuân với những ghi chép, thơ vịnh về Hội An; nhà Việt Nam học Trần Kinh Hòa với “Phố người Đường và nền thương nghiệp của nó tại Hội An trong các thế kỷ XVII, XVIII”, “Mấy điều nhận xét về Hương minh xã và các cổ tích tại Hội An”, Diệp Truyền Hoa với “Hội An xưa và nay”… là những tư liệu quý để nghiên cứu về Hội An, Quảng Nam.

Ông Sùng cho khách xem các sắc phong thời phong kiến
Ông Sùng cho khách xem các sắc phong thời phong kiến. Cô bé Mai Loan (giữa ânh) có vẻ rất lạ lẫm !

Mai Loan được mẹ- chị Trần giới thiệu từng đồ vật cổ với những câu chuyện về đồ vật đó theo lời giới thiệu của ông Sùng. Gương mặt cô bé 10 tuổi sáng lên vì những cảm xúc thú vị, khám phá. Có thể thấy rõ, cuộc đi thăm ngôi nhà cổ đã làm cho chuyến về thăm Việt Nam- quê mẹ của cô bé trở nên nhiều kỷ niệm đáng nhớ hơn.
Câu chuyện của chủ nhân
Ông Sùng cho hay nhiều món cổ vật thuộc bộ sưu tập gia tộc hiện lưu giữ đã được giới thiệu đầy đủ, chi tiết trên các catalogue của nhiều nước hoặc có món hầu như chỉ còn độc nhất trong giới sưu tầm cổ vật trên thế giới. Ông Sùng và người anh trai của mình- ông Vĩnh Tân đã dành cả đời để giữ gìn, tìm hiểu những món đồ cổ. Đến nay đối với họ, để phát hiện niên đại của những món đồ cổ chẳng có gì khó khăn. Trận lụt lớn nhất ở Hội An năm 1964 đã làm rất nhiều nhà ở đô thị cổ bị hư hại, nhưng nhà Diệp Đồng Nguyên chỉ bị ảnh hưởng chút ít vì cách bảo quản đồ đạc rất kỹ càng. Trước kia, những cổ vật này được cất trong kho. Khi Hôi An có nhiều khách du lịch, các ông mới đem ra sắp xếp, bày vào tủ kính để ai thích thì ghé xem.Ông Sùng có thể say sưa kể tỷ mỷ cho chúng tôi  lai lịch của mỗi món cổ vật. Từ những chiếc bát sứ, bình vôi trục vớt được dưới đáy Cù Lao Chàm, tới từng ấn triện, sắc phong, những cuốn thư tịch cổ… Mỗi cổ vật đều có một lịch sử, một câu chuyện đầy ấn tượng. Đã có rất nhiều đoàn nghiên cứu, khảo sát trong và ngoài nước đến đây tiến hành khảo cứu và đã thừa nhận giá trị của hiện vật trong kho tàng này. Ông Dùng cho biết, nhà Diệp Đồng Nguyên chơi đồ cổ, chỉ mua vào chứ không bán ra. Nhiều khách du lịch tới đây đã ngỏ ý muốn mua đồ cổ với giá cao, nhưng ông không bán. Ông bảo ông theo nghiệp này vì say mê nhưng cũng là nghĩa vụ gia truyền. Ước tính, gần một nửa cổ vật là do ông Sùng bổ sung vào. Ông thường để dành tiền các cháu ở nước ngoài gửi về cho để mua đồ cổ. Căn nhà 80 Nguyễn Thái Học trông thật đơn sơ, có cảm giác ai cũng có thể đột nhập vào, nhưng nhiều năm nay chưa hề xảy ra chuyện mất mát. Mỗi năm một vài lần, ông Sùng cho người lau cửa kính và các đồ trưng bày. Hàng ngày, nhà cổ Diệp Đồng Nguyên lại mở rộng cửa đón những du khách ghé chân vào: không phải mua vé, không có người canh giữ, bạn có thể xem xét và chạm vào hiện vật… Cũng là một nét đẹp làm nên sự hấp dẫn của Hội An./.

Hoa Trang Hưng

(Theo VOV)

Những sân bay kinh hoàng trên thế giới

Lính Mỹ hộ tống máy bay dân sự đáp xuống phi trường Baghdad (Ảnh: USAF)

Nguy cơ bị tên lửa bắn trúng máy bay, xem phim khiêu dâm tại sân bay, chẳng có ghế ngồi cho khách… Đó là chuyện xảy ra tại các sân bay tệ nhất thế giới.

Ghét đi máy bay ư? Bạn chẳng phải là người duy nhất. Tuy nhiên, vấn đề không phải chỉ vì máy bay làm bạn bị nhức đầu kinh khủng hay vì bạn sợ độ cao. Mà tại một số nơi, nội chuyện lên xuống máy bay thật sự là cơn ác mộng. Đứng hàng đầu trong danh sách những sân bay kinh khủng nhất thế giới do Tạp chí Foreign Policy (Mỹ) bình chọn chính là sân bay quốc tế Baghdad (Iraq). Hãy nghe lời bình luận của nhà báo Alan T.Duffin trên Tạp chí Air & Space: “Trước khi nhảy khỏi ghế và túm lấy tiếp viên để phàn nàn, bạn hãy cân nhắc đến một tin tốt lành: Máy bay vừa tránh được một quả tên lửa”. Tất nhiên lời nhận xét trên có phần cường điệu, nhưng không phải là thiếu cơ sở. Sân bay quốc tế Baghdad nằm trong vùng xung đột. Khi bắt đầu hạ cánh, máy bay sẽ bay theo đường xoắn ốc, phương pháp thường được dùng để tránh hỏa lực phát ra từ những loại vũ khí như tên lửa vác vai. Một chiếc Airbus chở hàng của Hãng chuyển phát nhanh DHL đã trúng tên lửa loại này vào tháng 11.2003. Chưa hết, cảm giác kinh khủng một lần nữa ập đến khi bạn lên xe rời sân bay để về trung tâm Baghdad. Nhiều người đến Iraq đã đặt tên cho quãng đường từ trung tâm Baghdad tới sân bay là “xa lộ tử thần”.

“Nơi đây chỉ có duy nhất sự bẩn thỉu, một cảm giác khó chịu như bị giam hãm và một số mối nguy tiềm ẩn”, Patrick Smith của Tạp chí mạng Salon.com đã nói như thế về sân bay quốc tế Léopold Sédar Senghor ở Senegal. Là trung tâm giao thông của khu vực, nhưng hành khách đến Tây Phi luôn tránh đến sân bay này. Tại sao lại tệ hại đến vậy? Bởi vì nơi đây chỉ có phòng đứng chứ chẳng có phòng ngồi đợi. Một khi bạn đã hạ cánh tại Léopold Sédar Senghor thì đừng hòng nghĩ đến chuyện được thư giãn. Ngoài chuyện chẳng có ghế ngồi cho hành khách, khi bạn đứng một chỗ lâu cũng sẽ bị nhắc nhở. Chưa kể bạn phải xếp hàng mất 3 giờ để qua trạm kiểm soát xuất nhập cảnh. Và với bất cứ tình huống nào thì nhớ phải di chuyển lẹ lẹ nếu không muốn bị vây quanh bởi một đám đông người chào hàng “nhái”. Tuy nhiên, tình trạng trên sẽ không tồn tại lâu vì Chính phủ Senegal sẽ khai trương nhà ga mới vào năm 2010. Vẫn chưa có thông tin nào khẳng định sẽ có ghế ở nhà ga mới.

Có một lời khuyên dành cho những ai đến sân bay quốc tế Indira Gandhi ở thủ đô New Delhi của Ấn Độ là phải mang theo bình xịt côn trùng để đuổi ruồi muỗi. Hành khách cũng thường than phiền về những người ăn xin hung hăng tại đây; kèm theo đó là phòng vệ sinh nhớp nháp nhưng lại thu phí và tình trạng kim tiêm vứt bừa bãi trên sàn. Cách đây 9 năm, nhà ga chính phải đóng cửa trong vài tháng sau sự kiện một máy bay từ Nepal tới đây đã bị cướp. Tình hình có vẻ sáng sủa hơn khi chính phủ thành lập lực lượng cảnh sát du lịch đặc biệt sau khi một du khách Úc bị tài xế taxi giết hại trên đường ra sân bay vào năm 2004. Song đến năm 2005, tại đây lại xảy ra một vụ bê bối. Chẳng biết nhầm lẫn thế nào mà nhà cung cấp truyền hình cáp đã phát sóng một bộ phim “tươi mát” trên các màn hình ti vi làm hành khách già trẻ, bé lớn được một phen “rửa mắt”.

Nếu bạn phải ngồi trên mặt nhựa đường phủ đá dăm để đợi máy bay cất cánh đến Chicago, London hoặc châu Á thì có nhiều khả năng bạn đang ở sân bay quốc tế Brasilia của Brazil. Theo Tạp chí Forbes, đây là sân bay có nhiều chuyến xuất phát trễ nhất thế giới, với chưa đầy 27% chuyến bay cất cánh trong vòng 15 phút sau giờ xuất phát theo lịch trình trong năm 2007. Kế đến là sân bay quốc tế thủ đô Bắc Kinh (Trung Quốc) với 33% chuyến bay đúng giờ; hai sân bay Guarulhos và Congonhas – cùng ở Sao Paulo xếp tiếp theo với lần lượt 41% và 43%. Sân bay Charles de Gaulle của Pháp cũng lọt vào danh sách “tai tiếng” này với khoảng 50% chuyến bay thương mại cất cánh đúng giờ. Sân bay trên cũng bị đánh giá là “một điều ô nhục, giống như phi trường ở một nước thế giới thứ ba” – theo nhận xét của Michel-Yves Labbé, Tổng giám đốc Công ty du lịch Directours (Pháp). Dù không đối mặt với nguy cơ tên lửa đất đối không hoặc mèo hoang đi lang thang, nhưng du khách đến Paris sẽ phải chứng kiến các nhà ga đầy bụi bẩn, nhân viên thô lỗ, giá thức ăn đắt đỏ và nhiều điều “í ẹ” khác nữa.

Thụy Miên

(Theo Thanh nien)

%d bloggers like this: