Di tản siêu mật

Đây là một trong những kế hoạch tuyệt mật của Mỹ bao gồm chiến dịch di tản siêu mật, hệ thống các boong-ke siêu đẳng cùng mạng lưới dịch vụ của kỷ nguyên vũ trụ. Tất cả nhằm phòng tránh trường hợp bị giáng đòn hạt nhân bất ngờ và phản công hiệu quảTên của kế hoạch là “Phương án dự phòng tổng thể khi có tai biến” – theo cách gọi chính thức, nhưng giới chức cao cấp tại Washington lại thích gọi tắt theo tinh thần chính của tài liệu là sách lược “Tiếp tục chỉ đạo” (TTCĐ).
Đọc tiếp

Advertisements

101 điều thú vị về trái đất

 

Chúng ta đang sống trên một quả cầu đầy những điều kỳ quặc và độc đáo. Thực chất nó không phải hình cầu mà là một hành tinh hoang dại, lổn nhổn những ngọn núi lửa lụi tàn, rung chuyển bởi các trận động đất kinh hoàng, ngập chìm trong những cơn đại hồng thuỷ. Nhưng đâu mới là điều tồi tệ nhất?

Một số thung lũng của trái đất chìm sâu dưới biển. Nhiều ngọn núi lại vươn chồi lên trên lớp không khí mỏng. Bạn có thể nêu tên điểm thấp nhất trên trái đất? Đỉnh cao nhất? Bạn có biết đường vào trung tâm trái đất là bao xa và có gì ở đó? Nơi nóng nhất, lạnh nhất, khô nhất, lộng gió nhất là ở đâu?

Những câu trả lời sau do SPACE.com phối hợp với Tổ chức khảo sát địa chất Mỹ (USGS), cùng Hiệp hội khí quyển và đại dương quốc gia Mỹ, cung cấp.

Đọc tiếp

ững nước có Tết âm giống Việt Nam

Năm mới của một vài nước châu Á dựa trên lịch Trung Quốc (lịch mặt trăng – mặt trời), thường trùng ngày nhau hoặc gần như trùng nhau, bao gồm Triều Tiên, Việt Nam, Mông Cổ…> Thế nào là năm âm lịch và dương lịch? / Rắc rối dương lịch?

Cùng với 4 nước trên, Butan và Nepal cũng có tết rơi vào dịp tương tự. Ở Mông Cổ, Tết được gọi là Tsagaan Sar.

Lịch của các nước này thực ra không hoàn toàn là âm lịch, mà là âm dương lịch, vì dựa trên sự kết hợp của mặt trăng và mặt trời. Chu kỳ mặt trăng là khoảng 29,5 ngày. Để “đuổi kịp” với lịch mặt trời (Dương lịch), cứ vài năm một lần, người Trung Quốc xưa lại bổ sung thêm một tháng. Điều này cũng giống như việc bổ sung thêm một ngày vào năm nhuận. Đó là vì sao Tết lại rơi vào các ngày khác nhau qua các năm.

Các nền văn hoá khác thì sử dụng các phương pháp hoàn toàn khác để xác định năm mới của mình:

Năm mới đạo Hồi – Đây có thể là lễ kỷ niệm năm mới chính duy nhất dựa trên lịch mặt trăng (âm lịch) thuần tuý.

Năm mới Nhật Bản – Người Nhật từng dùng một lịch mặt trăng-mặt trời tương tự như lịch Trung Quốc. Nhưng điều này thay đổi vào ngày 1 tháng 1 năm 1873, khi lịch Gregorian (Dương lịch) được chọn dùng cho tất cả các mặt của đời sống.

Rosh Hashanah – Trong truyền thống của người Do Thái, Rosh Hashanah bắt đầu khi mặt trời lặn vào ngày thứ 29 của tháng Elul.

Năm mới của người Thái (Songkran) – Mặc dù lịch Thái truyền thống cũng là lịch mặt trăng-mặt trời, Tết Songkran lại được xác định hoàn toàn theo chu kỳ mặt trời, rơi vào 13 đến 15 tháng 4 Dương lịch hằng năm. Tết này cũng được tổ chức ở Lào, Campuchia, Myanmar.

Caolang ST.

Thế giới vi khuẩn – những điều thú vị

Vi khuẩn ăn đủ thứ. Loại vi khuẩn lam có món “khoái khẩu” là nước và sau đó nhả ôxy vào không khí. Đây là loại vi khuẩn có hóa thạch cổ xưa nhất trên trái đất.

Ở đâu trên trái đất mà không có vi khuẩn? Trong đất, nước, không khí, từ núi lửa đến biển sâu, chỗ nào cũng có sự hiện diện của “cái que nhỏ” kích thước cực nhỏ. Đó là “cư dân” cổ xưa và đông đảo nhất trên trái đất này. Trong thế giới rộng lớn của vi khuẩn chứa đựng biết bao điều thú vị.

Có mặt ở khắp nơi và ăn đủ thứ

Antony Van Leeuwenhoek là người đầu tiên nhìn thấy vi khuẩn vào năm 1683 bằng kính hiển vi tự chế. Ngày nay, các nhà khoa học đã xác nhận, trong 1 lít nước biển có tới hơn 20.000 loại vi khuẩn khác nhau. Toàn bộ cơ thể của chúng ta là “căn cứ khổng lồ” cho hàng tỷ vi khuẩn.

Lớp da của mỗi người là “mảnh đất” của hơn 100 triệu vi khuẩn cư trú. Chúng ở đường ruột, mũi, miệng, trong không khí, thức ăn, nước uống của con người. Có nhà nghiên cứu đã thốt lên: “Thì ra thế giới quanh ta toàn là vi khuẩn!”.

Vi khuẩn ăn đủ thứ. Vi khuẩn lam ăn… nước rồi nhả ôxy vào không khí. Loại vi khuẩn quang dưỡng thì chuyên ăn ánh sáng. Những loại khác lại thích món lưu huỳnh, khí hydro hay nhiều thứ vô cơ khác. Có nhóm vi khuẩn ưa dùng các loại hữu cơ như đường, axít hữu cơ… hay các dưỡng chất như nitơ, vitamin, hoặc các nguyên tố kim loại như magiê, mangan, sắt, kẽm, đồng, niken…

Các nhà khoa học đã phát hiện một số loại vi khuẩn hình sao, sống ở đáy biển và chỉ thích ăn dầu lửa. Có loại lại thích ăn đất và nhả ra vàng.

Sức chịu đựng không giới hạn

Vi khuẩn có sức chịu đựng dường như không giới hạn. Nếu như con người ở trong nhiệt độ xấp xỉ 100 độ C thì chắc chắn sẽ “chín” ngay sau ít phút. Nhưng một số loại vi khuẩn lại ưa sống ở những miệng núi lửa có nhiệt độ cao trên 100 độ C. Những loại vi khuẩn thích “luyện đan” như thế thuộc dòng vi khuẩn chịu nhiệt.

Thân nhiệt bình thường của con người là 37 độ C và nếu giảm xuống dưới 20 độ C, cơ thể sẽ rơi vào hôn mê và tim ngừng đập. Con người sẽ không thể sống ở điều kiện nhiệt độ thấp nếu không có các công cụ hỗ trợ. Nhưng vi khuẩn thì khác. Có dòng vi khuẩn ưa sống trong lớp băng lạnh giá ở cực trái đất, nơi nhiệt độ xuống tới âm 40 độ C… Đó là dòng vi khuẩn chịu lạnh.

Đặc biệt hơn nữa, trong môi trường axít khắc nghiệt vẫn có vi khuẩn sinh sống. Ngoài ra có những loại vi khuẩn ưa nước mặn, ưa môi trường kiềm và thậm chí không cần đến cả không khí vẫn sống khỏe.

Những công dụng kỳ lạ

Ngoài những công việc “thường ngày” của mình như tham gia sản xuất bánh mì, pho mát, bia và rượu; hay tạo ra rất nhiều hóa chất như kháng sinh, chất dẫn xuất nylon và insulin…, vi khuẩn còn làm được rất nhiều việc lạ đời.

Người ta đã lấy dòng vi khuẩn có khả năng phát sáng để sản xuất ra những vật dụng phát sáng trong nhà như ghế, bàn, đèn. Đã có hẳn một dự án về vi khuẩn phát sáng. Ngạc nhiên hơn nữa, vi khuẩn còn có khả năng “chụp ảnh”. Các “máy ảnh sống” này được giới khoa học sử dụng để nghiên cứu về công nghệ gene.

Với những loại vi khuẩn ưa “đánh chén” chất thải phóng xạ thì không có gì tuyệt vời hơn. Trong khi vấn nạn chất thải phóng xạ đang làm đau đầu giới khoa học và làm vơi hầu bao của nhiều quốc gia giàu có thì các nhà khoa học Mỹ đã phát hiện có tới hàng trăm loại vi khuẩn sống trong bãi rác phóng xạ và ăn dần chất thải đó.

Vi khuẩn biến đổi gene được dùng làm chất nổ tổng hợp để chế tạo tên lửa, làm keo dính (được coi là loại keo dính bền nhất thế giới), pin chạy bằng năng lượng vi khuẩn…

Nhiều người nổi tiếng nhờ… vi khuẩn

Heinrich Hermann Robert Koch (1843-1910) là một bác sĩ và nhà sinh học người Đức. Ông đã tìm ra trực khuẩn bệnh than, trực khuẩn lao và vi khuẩn bệnh tả, đồng thời đưa ra nguyên tắc Koch nổi tiếng. Để khẳng định loại vi khuẩn nào đó có là nguyên nhân gây ra một bệnh nhất định hay không thì phải thỏa mãn tất cả tiêu chuẩn của nguyên tắc Koch.

Koch phát minh ra phương pháp nhuộm vi khuẩn mới làm chúng dễ nhìn và dễ xác minh hơn. Kết quả của những công trình này là sự mở đầu cho phương pháp nghiên cứu vi khuẩn gây bệnh.

Ông đã được trao giải Nobel dành cho Sinh lý và Y học cho các công trình về bệnh lao vào năm 1905 và được coi là một trong số những người đặt nền móng cho vi khuẩn học.

Giải Nobel 1945 được trao cho Alexander Fleming (1881-1955) cùng với Ernst Boris Chain và Howard Walter Florey do việc tìm ra và phân tách penicillin – kháng sinh đầu tiên điều trị bệnh nhiễm trùng. Bác sĩ Fleming nổi tiếng vì vô tình hắt hơi vào một đĩa nuôi cấy vi khuẩn và nhờ đó đã tìm ra chất lysozyme, một dạng kháng khuẩn nhẹ. Và lần thứ hai, do ông bỏ quên đĩa nuôi cấy vi khuẩn nên đã phát hiện ra một loại nấm mốc xanh có khả năng kháng khuẩn. Đó chính là cơ sở để phát minh ra thuốc kháng sinh penicillin sau này của ông.

Giải Nobel năm 2005 dành cho hai nhà khoa học Australia là J.Robin Warren và Barry J.Marshall vì đã khám phá ra nguyên nhân gây viêm loét dạ dày là vi khuẩn Helicobacter Pylori, mở ra hướng điều trị mới, hiệu quả cho căn bệnh mà có tới một nửa dân số thế giới mắc phải. Đây được coi là công trình đã làm đảo lộn hoàn toàn quan niệm của y học trước đó về bệnh dạ dày.

(Theo sinhhocvietnam.com)

Bí mật đường hầm Đông Berlin

preloadImages(‘/images/original/2008/01/200801290046242_duongham.jpg’);

Vào một ngày mưa tầm tã cách đây 52 năm, bí mật về một trong những âm mưu tình báo lớn nhất thời Chiến tranh lạnh đã bị phanh phui. Liên Xô và CHDC Đức tuyên bố đã phát hiện một đường hầm dài 400m mà CIA đã đào vào Đông Berlin. Đường hầm này là một bộ phận của chiến dịch nghe trộm quy mô lớn.

Mặc dù chiến dịch nghe trộm táo bạo này đổ vỡ song tin tức về việc phát hiện ra nó đã tạo ra sự vui sướng tràn ngập trụ sở của Cơ quan tình báo trung ương Mỹ (CIA). Các lãnh đạo của CIA vô cùng hài lòng về phản ứng của thế giới: lòng ngưỡng mộ đối với sự táo bạo và khả năng kỹ thuật của CIA, cũng như niềm tin rằng CIA đã lừa được Liên Xô.

’’Phản ứng của thế giới rất có lợi về mặt tăng cường uy tín của Mỹ’’, CIA viết về dự án đường hầm Berlin trong một cuốn lịch sử nội bộ. Dự án này đã được giải mật năm ngoái và gần đây đã được công bố rộng rãi. Các đồng minh phương Tây hồ hởi trước dấu hiệu rằng Mỹ – lúc đó được coi là một lính mới trong hoạt động gián điệp – có khả năng thực hiện một chiến dịch táo bạo chống lại Liên Xô – cường quốc từ lâu được coi là bậc thầy trong những vấn đề như vậy.

Về mặt kỹ thuật máy móc và mưu mẹo, đường hầm Berlin của CIA là một thành công phi thường. Được triển khai vào tháng 8/1954 bên dưới một nhà kho tạm thời ở khu vực Rudow của Tây Berlin, đường hầm được đào một cách bí mật trong thời gian 18 tháng. Nó xâm nhập vào khu vực do Liên Xô kiểm soát 300m.

Với sự trợ giúp của tình báo Anh, những người đào hầm đã mắc rẽ vào ba dây cáp lớn. Những dây cáp này truyền phần lớn thông tin điện thoại và điện báo giữa Đông Berlin và các nơi khác, trong đó có cả Moscow. Trong gần 1 năm, các tình báo Anh và Mỹ đã ghi lại các thông tin liên lạc ra vào Đông Berlin, sử dụng hơn 25 tấn băng từ. Những cuốn băng này đã được hàng trăm phiên dịch và máy xử lý ở Washington và London sàng lọc.

Tuy nhiên, hơn nửa thập kỷ sau, các học giả và các điệp viên vẫn còn tranh cãi về việc bên nào thực sự lừa được bên nào. Tranh cãi này cho thấy nhiều khi sự tiết lộ thông tin cho công chúng quan trọng hơn nhiều trong hoạt động tình báo so với giá trị của những bí mật đánh cắp được. ’’Đây là một phần của trò chơi lớn hơn giữa Mỹ và Liên Xô trong Chiến tranh lạnh. Hoạt động tình báo giống như một cuộc thi mà trong đó họ thể hiện với nhau ai giỏi chơi trò này hơn. Họ vui mừng khi cho công chúng thấy rằng họ là những người chuyên nghiệp trong cuộc chiến tình báo bí mật này’’, sử gia Bernd Stoever thuộc Đại học Potsdam, người nghiên cứu cuộc xung đột này cho biết.

Sau khi phát hiện đường hầm vào ngày 22/4/1956, Liên Xô và CHDC Đức ngay lập tức mở một chiến dịch tuyên truyền về chiến thắng này. Họ đã tổ chức một cuộc họp báo – một việc mà quân đội Liên Xô gần như chưa bao giờ làm – và mời các phóng viên từ hai bên biên giới tới tham dự. Trong những tuần tiếp theo, khi Washington vẫn im lặng, nhà chức trách Đức đã cho 50.000 người Đông Berlin đi qua đường hầm để tận mắt chứng kiến ’’trò bẩn thỉu’’ của kẻ thù –  ngôn từ mà một quan chức Đông Đức đã sử dụng.

Tuy nhiên, tại trụ sở CIA, các quan chức Mỹ lại hoan hỉ khi biết Liên Xô và CHDC Đức đã tuyên truyền về vụ việc này. Họ cho rằng việc này làm cho Liên Xô bẽ mặt vì đã bị Mỹ nghe trộm các thông tin cấp cao.

Sự thực phức tạp hơn rất nhiều. Điều mà CIA không hề hay biết là Xô Viết đã biết về đường hầm này từ lâu. Trước khi đường hầm được động thổ, CIA đã phạm sai lầm khi thảo luận kế hoạch đó với George Blake, một quan chức tình báo cấp cao của Anh. Năm 1961, Blake bị lật tẩy là điệp viên của KGB. Ông ta đã tiết lộ nhận dạng của hàng trăm tình báo Anh cũng như các kế hoạch về dự án đường hầm Berlin.

Theo một cuốn sách do Sergei A. Kondrashev – quan chức KGB giám sát Blake – viết, các quan chức tình báo Liên Xô lo ngại về nguy cơ bị lộ nguồn tin. Họ lo ngại rằng Mỹ có thể nghi ngờ nếu họ ’’phát hiện’’ ra đường hầm này quá nhanh. Do vậy, họ để cho hoạt động nghe trộm này tiếp tục. Mưa lớn mà gây hư hỏng một trong các đường cáp vào mùa xuân năm 1956 đã tạo cho họ cớ để kiểm tra các đường dây liên lạc và vờ như là họ tình cờ phát hiện ra đường hầm này.

Do vậy, chính CIA đã bị lừa. Trong khi đó, theo một tài liệu nội bộ tháng 8/1956, CIA đã kết luận rằng việc Liên Xô phát hiện ra kế hoạch nghe trộm trên ’’hoàn toàn là tình cờ và không phải là kết quả của việc Liên Xô có nội gián trong các cơ quan tình báo Anh hoặc Mỹ’’.

Việc phát hiện Blake là điệp viên hai mang 5 năm sau đó đã buộc những người ngoài cuộc đánh giá lại dự án này. Liệu dự án có thu được bất kỳ bí mật thực sự nào hay không? Hay Liên Xô đã truyền các thông tin giả qua đường cáp? Trong cuốn sách, Kondrashev nói rằng các thông tin được truyền qua đường cáp là thật và Liên Xô không dám chuyển các thông tin sai lệch do lo ngại Blake bị phát hiện. Tuy nhiên, các học giả vẫn không chắc chắn.

’’Sẽ khó biết chắc được cho tới khi chúng ta có nhiều thông tin hơn từ phía Liên Xô’’, Christian F. Ostermann, Giám đốc Dự án Lịch sử Chiến tranh lạnh thuộc Trung tâm các học giả quốc tế Woodrow Wilson, Washington, nói.

Trong khi đó, theo dòng thời gian, đường hầm Berlin tiếp tục xuất lộ. Trong năm 2005, một nhóm công nhân xây dựng của Đức đã phát hiện ra một phần của đường hầm bằng bê tông cốt thép này khi đang xây dựng một con đường cao tốc tới sân bay Schoenefeld của Berlin. Đoạn đường hầm được khai quật và được đưa tới Bảo tàng đồng minh ở Tây Berlin trước kia, nơi một triển lãm lớn được tổ chức một năm sau đó nhân dịp kỷ niệm 50 năm ngày phát hiện ra đường hầm.

Blake, người thoát khỏi nhà tù của Anh năm 1966 và chạy sang Moscow, vẫn sống song chưa bao giờ tiết lộ ông đã nói gì với KGB. Vào tháng 11, nhân dịp sinh nhật lần thứ 85, ông đã được Tổng thống Putin trao Huân chương Hữu nghị, phần thưởng cao quý nhất có thể được trao cho một công dân nước ngoài.

(Theo Ha Noi moi)

2008, thế giới có gì mới?

– 2008 – cột mốc khởi đầu nhiều hoạt động mới lạ trên thế giới. Tuổi Trẻ số đầu năm 2008 xin tổng hợp giới thiệu một số trong nhiều sự kiện mới lạ đó đây.

* Năm 2008: Năm khoai tây Liên Hiệp Quốc (LHQ) đã quyết định chọn năm 2008 là Năm khoai tây! Theo Tổ chức Nông lương LHQ (FAO), quyết định này nhằm nâng cao nhận thức của nhân loại về tầm quan trọng của củ khoai tây trong cuộc sống hằng ngày, xem loại củ này như một nguồn lương thực quan trọng góp phần bảo đảm nền an ninh lương thực và giảm đói nghèo trên thế giới.

Theo ước tính của Tổ chức Dân số thế giới (UNFPA), trong hai thập niên tới dân số thế giới sẽ tăng khoảng 100 triệu người/năm (95% ở các nước đang phát triển), cho nên rủi ro về lương thực là rất cao. Trong khi đó, khoai tây rất giàu vitamin C và kali có thể góp phần giảm thiểu tình trạng suy dinh dưỡng và cứu đói cho con người.

Các hoạt động về Năm khoai tây được tổ chức vào năm 2008 như: diễn đàn khoa học về khoai tây với tình trạng đói nghèo vào tháng 3-2008 tại Cuzco, Peru; hội nghị nghiên cứu về thương mại khoai tây (Europatat) ở Thụy Sĩ vào tháng 5-2008…

* Bình đẳng giới tiếp tục được nhiều quốc gia theo đuổi, nhưng phụ nữ Oslo (Na Uy) có thể đón ngày 1-1-2008 hưng phấn hơn phụ nữ các nơi khác: đây là thời hạn chót để các công ty của Na Uy phải có ít nhất 40% số phụ nữ trong ban điều hành, hoặc phải đóng cửa!

 

* Năm 2008 sẽ là năm không thoải mái cho những người nghiện thuốc khi tại nhiều nơi trên thế giới, lệnh cấm hút thuốc có hiệu lực. Như tại Paris (Pháp), lệnh cấm hút thuốc tại các quán rượu, nhà hàng, khách sạn và câu lạc bộ đêm tại Pháp có hiệu lực từ 1-1-2008, hoặc Lithuania cũng sẽ cấm hút thuốc lá nơi công cộng.

Riêng tại Nhật, từ tháng 7-2008, các máy bán thuốc lá tự động sẽ chỉ bán thuốc cho người trưởng thành, tức những ai trên 20 tuổi. Để mua thuốc lá, khách hàng phải “trình” cho máy giấy tùy thân. Loại thẻ tùy thân từ tính này sẽ được cấp miễn phí cho các cá nhân trên 20 tuổi tại các trung tâm dịch vụ đặc biệt. Thật ra, hiện nay Nhật cũng cấm bán thuốc lá cho trẻ vị thành niên, tuy nhiên bất cứ ai cũng có thể mua thuốc lá thoải mái tại các máy bán thuốc tự động. Sang năm 2008, chuyện rõ ràng sẽ khác!.

* Thủ đô văn hóa châu Âu? Sẽ là Liverpool. Nhiều thành phố trên thế giới đang nỗ lực vươn tới những danh hiệu toàn cầu khác. Từ 1-1-2008, Thượng Hải – thủ đô tài chính của Trung Quốc – sẽ khai trương một kênh truyền hình tiếng Anh và tiếng Nhật, như một phần trong nỗ lực trở thành “thủ đô văn hóa và quốc tế hóa”.

* Năm 2008 có thêm 20 ngày đối với những ai sử dụng một quyển lịch bàn đặc biệt ở Mỹ! Đây là quyển lịch dành tặng… Tổng thống Bush, người đang đếm những ngày còn lại của nhiệm kỳ tổng thống thứ hai đầy thăng trầm (nhiều “trầm” hơn “thăng”)! Trong quyển lịch này, ngày cuối cùng của năm 2008 không phải là 31-12-2008, mà kéo dài tới tận 20-1-2009: đó là ngày chấm dứt nhiệm kỳ của Tổng thống Mỹ Bush.

Nhưng chắc Tổng thống Bush không thích sử dụng quyển lịch vì bìa lịch in hàng chữ: “Tổng thống kém cỏi” bên cạnh chân dung ông. Không chỉ thế, những người bán lịch còn nhắc khách hàng rằng dù họ có lật nhanh lịch cách mấy cũng không rút ngắn được nhiệm kỳ của ông Bush. Quyển lịch trị giá 1,5 USD, được bán như quà tặng năm mới ở New York!

(Theo Tuoi Tre)

10 vụ thảm sát tệ hại nhất trong trường học

 

Ngày kinh hoàng ở Trường trung học Columbine: Ngày 20/4/1999, 2 học sinh là Eric Harris và Dylan Klebold – xộc vào Trường trung học Columbine ở Littleton, bang Colorado, giết chết 12 học sinh ở độ tuổi từ 14 đến 18, 1 giáo viên và làm bị thương 24 người. Sau đó 2 hung thủ đã tự sát.

Vụ thảm sát ở Trường Cologne

Thảm họa xảy ra ngày 11/6/1964 ở Trường Cologne, Đức. Mang bình xịt thuốc trừ sâu được cải tạo thành súng phun lửa, Walter Seifert, 42 tuổi, đi vào trường và phun lửa vào số nữ sinh đang chơi trong sân trường và trong lớp học, làm chết 8 học sinh và 2 giáo viên. 20 học sinh khác và 2 giáo viên sống sót với những vết bỏng nặng. Ngày hôm sau hung thủ tự sát bằng thuốc độc trong trại giam.

Vụ cuồng sát ở Trường đại học Texas

Đó là ngày định mệnh 1/8/1966. sau khi giết chết mẹ và vợ, Charles Whitman xách súng lên tháp quan sát Austin của Trường đại học Texas và bắt đầu nhả đạn. Trong cơn điên loạn, hắn đã giết chết 15 người và làm bị thương 31 người trước khi bị cảnh sát bắn chết.

Cuộc tấn công khủng bố vào tỉnh Ma’a lot

Các thành viên của Mặt trận dân chủ vì tự do cho Palestine (DFLP) mở cuộc tấn công kinh hoàng vào tỉnh Ma’a lot, Israel, vào ngày 15/5/1974 – ngày kỷ niệm 26 năm độc lập của Israel.

Vụ thảm sát giết chết 22 học sinh trung học ở thành phố Safed. Ma’a lot – nằm ở vùng Tây Galilee của Israel, cách biên giới Liban chừng 6 dặm về phía nam.

Vụ thảm sát ở Trường đại học Bách khoa MontrealCanada

Ngày 6/12/1989, Marc Lepine, 25 tuổi, đã giết chết 14 sinh viên nữ và làm bị thương hơn 13 người tại Trường đại học Bách khoa Montreal.

Cho đến nay, sự kiện vẫn còn là vụ án mạng kinh khủng nhất lịch sử Canada. Hung thủ tự sát sau khi hành động. Trong bức thư để lại, Marc Lepine cho biết hắn căm thù những người theo chủ nghĩa nữ quyền.

Vụ thảm sát Dunblane, Anh

Ngày 13/3/1996, kẻ thất nghiệp và lãnh đạo Hướng đạo sinh Thomas Hamilton vũ trang hai khẩu súng lục 9mm và hai khẩu Magnum 357 rồi đi vào Trường tiểu học Dunblane để thực hiện ý đồ giết người. Nạn nhân vô tội của hắn là 16 em học sinh và 1 giáo viên. Chính sự kiện kinh hoàng này đã dẫn đến lệnh cấm sở hữu súng ngắn ở Anh.

Vụ thảm sát Erfurt, Đức Ngày 26/4/2002, 18 người mất mạng khi một học sinh bị đuổi học đột nhập trường cũ ở thành phố Erfurt phía đông nước Đức và nổ súng bừa bãi.

Tên giết người đeo mặt nạ và mặc đồ đen đi dọc theo các lớp học bắn chết 14 giáo viên, 2 nữ sinh và 1 cảnh sát có mặt tại hiện trường sau đó tự kết liễu đời mình.

Cuộc tấn công khủng bố Beslan

Ngày 1/9/2004, một nhóm khủng bố người Chechnya đã bắn chết hơn 1.200 con tin bao gồm trẻ em và người lớn ở Trường Số 1 (SNO) trong tỉnh Beslan, Bắc Ossetia. Sang ngày thứ ba, cuộc chạm súng đã nổ ra giữa nhóm khủng bố cầm giữ con tin và lực lượng an ninh Nga.

Vụ thảm sát ở trường Trung học Red Lake Senior

Ngày 21/3/2005, một học sinh 16 tuổi tên là Jeff Weise đã nổ súng giết chết 5 học sinh khác, 1 giáo viên và 1 bảo vệ của Trường Red Lake Senior, bang Minnesota.

Trước đó kẻ giết người hàng loạt đã sát hại ông nội và người bạn của ông.

Cuộc điều tra sau đó cho thấy Jeff Weise đã vào trang web của bọn cuồng tín trước khi ra tay giết người.

Vụ thảm sát ở trường Công nghệ Công nghệ Virginia, Mỹ

Cuộc tấn công xảy ra hai lần cách nhau khoảng 2 giờ đồng hồ vào ngày 16/4/2007 tại Trường Công nghệ Virginia ở Blacksburg, bang Virginia (Mỹ).

Hung thủ là người Hàn Quốc Seung-Hui Cho và những phát súng oan nghiệt đã cướp đi mạng sống của 32 người và làm bị thương nhiều người khác. Sau hành động điên cuồng, hung thủ đã tự sát.

(Theo cand).

%d bloggers like this: